CHÀO NGÀY MỚI

PHƯỚC TỈNH KÍNH MỜI

TÀI NGUYÊN

CẬP NHẬT HẰNG NGÀY


Power by

HỒN QUÊ



NGHE NHẠC TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT WEBSITE

WEB HAY

MENU TIỆN ÍCH

LIÊN KẾT TRUY CẬP

SÁCH VÀ HOA

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • TIN NHANH

    TIN MỚI CẬP NHẬT

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Phước Tỉnh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Đề thi học kì 2

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Phước Tỉnh (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:41' 05-04-2024
    Dung lượng: 20.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    PHÒNG GD&ĐT NAM TRÀ MY
    ĐỀ 2

    KIỂM TRA GIỮA KỲ II NĂM HỌC 2023-2024
    Môn: Ngữ văn – Lớp 8
    Thời gian: 90 phút (không kể thời gian giao đề)

    I. Phần đọc hiểu
    Đọc ngữ liệu sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
    CỦ KHOAI NƯỚNG
    Sau trận mưa rào vòm trời như được rửa sạch, trở nên xanh và cao hơn. Đã chớm
    hè nhưng trời vẫn lành lạnh, cái lạnh làm người ta hưng phấn và chóng đói. Thường
    Mạnh đi học về là đi thả trâu. Tối mịt cậu rong trâu về, đầu tưởng tượng đến một nồi
    cơm bốc khói nghi ngút.
    Nhưng từ giờ đến tối còn lâu và cậu cần phải tìm được một việc gì đó trong khi
    con trâu đang mải miết gặm cỏ. Cậu bèn ngồi đếm từng con sáo mỏ vàng đang nhảy
    kiếm ăn trên cánh đồng màu đã thu hoạch. Thỉnh thoảng chúng lại nghiêng ngó nhìn
    cậu, ý chừng muốn dò la xem "anh bạn khổng lồ" kia có thể chơi được không. Chợt
    Mạnh phát hiện ra một đám mầm khoai đỏ au, mập mạp, tua tủa hướng lên trời. Kinh
    nghiệm đủ cho cậu biết bên dưới những chiếc mầm là củ khoai lang sót. Với bất cứ đứa
    trẻ trâu nào thì điều đó cũng tương đương với một kho báu. Nó bị sót lại từ trước Tết và
    bây giờ nó sẽ rất ngọt. Để xem, anh bạn to cỡ nào? Không ít trường hợp bên dưới chỉ là
    một mẩu khoai. Nước miếng đã kịp tứa khắp chân răng khi cậu tưởng tượng đến món
    khoai nướng. Ruột nó trong như thạch. Những giọt mật trào ra, gặp lửa tạo một thứ
    hương thơm chết người, nhất là khi trời lại lành lạnh thế này. Thật may là mình đem theo
    lửa - cậu lẩm bẩm. Sợ niềm hy vọng đi veo mất nên cậu rón rén bới lớp đất mềm lên. Khi
    cậu hoàn toàn tin nó là một củ khoai thì cậu thọc sâu tay vào đất, sâu nữa cho đến khi
    những ngón tay cậu ôm gọn củ khoai khá bự, cậu mới từ từ lôi nó lên. Chà, thật tuyệt
    vời. Nó không chỉ đơn thuần là củ khoai sót. Nó y như quà tặng, một thứ kho báu trời đất
    ban riêng cho cậu.
    Mạnh đã có việc để làm, mà lại là một việc làm người ta háo hức. Trong chốc lát
    đống cành khô bén lửa và đợi đến khi nó chỉ còn lớp than hồng rực Mạnh mới vùi củ
    khoai vào. Cậu ngồi im lắng nghe một sự dịch chuyển vô cùng tinh tế dưới lớp than, cùi
    trắng muốt đang bị sức nóng ủ cho thành mật. Từng khoảnh khắc với Mạnh lúc này trở
    nên vô cùng huyền diệu. Rồi có một mùi thơm cứ đậm dần, cứ quánh lại, lan tỏa, xoắn
    xuýt. Cậu nhớ lại có lần bà kể, nhờ đúng một củ khoai nướng mà ông cậu thoát chết đói
    và sau đó làm nên sự nghiệp. Chuyện như cổ tích nhưng lại có thật. Nào, để xem sau đây
    cậu sẽ làm nên công trạng gì.
    Chợt cậu thấy có hai người, một lớn, một bé đang đi tới. Ông già ôm theo bọc tay
    nải còn cậu bé thì cứ ngoái cổ lại phía làng. Cậu nhận ra hai ông cháu lão ăn mày ở
    xóm bên. Hôm nay, chẳng có phiên chợ sao ông cháu lão cũng ra khỏi nhà nhỉ. Vài lần
    giáp mặt cậu bé và thấy mặt mũi nó khá sáng sủa. Bố mẹ nó chết trong một trận lũ quét
    nên nó chỉ trông cậy vào người ông mù lòa. Mạnh lén trút ra tiếng thở dài khi ông cháu
    lão ăn mày đã đến rất gần. Có thể thấy rõ cánh mũi lão phập phồng như hà hít tìm thứ
    mùi vị gì đó. Cậu bé vẫn câm lặng, thỉnh thoảng lén nhìn Mạnh.
    - Mùi gì mà thơm thế - ông cậu bé lên tiếng - Hẳn ai đang nướng khoai. Ngồi nghỉ
    một lát để ông xin lửa hút điếu thuốc đã cháu.
    Ông lão lần túi lấy gói thuốc lào. Thằng bé giúp ông tháo khỏi lưng chiếc điếu
    nhỏ xíu. Mùi khoai nướng vẫn ngào ngạt và Mạnh đành ngồi chết gí, không dám động
    cựa. Chỉ khi ông lão nhờ, cậu mới cúi xuống thổi lửa. Chà, ông cháu lão mà ngồi dai là

    củ khoai cháy mất. Đã có mùi vỏ cháy. Lửa sẽ lấn dần vào cho đến khi biến củ khoai
    thành đen thui mới thôi. Dường như đoán được nỗi khó xử của Mạnh, ông lão bảo:
    - Tôi chỉ xin lửa thôi...
    Mạnh như bị bắt quả tang đang làm chuyện vụng trộm, mặt đỏ lên. Nhưng ông lão
    mắt lòa không thể nhìn thấy còn cậu bé ý tứ nhìn đi chỗ khác.
    - Thôi, chào cậu nhé. Ta đi tiếp đi cháu!
    Ông lật đật đứng dậy, bám vào vai cậu bé, vội vã bước. Cậu bé lặng lẽ nhìn Mạnh
    như muốn xin lỗi vì đã làm khó cho cậu. Cái nhìn đĩnh đạc của một người tự trọng,
    không muốn bị thương hại khiến Mạnh vội cúi gằm xuống. Ôi, giá như có ba củ khoai,
    chí ít cũng là hai củ. Đằng này chỉ có một... Mạnh thấy rõ tiếng chân hai ông cháu xa
    dần. Nhưng chính khi ấy, khi củ khoai nóng hổi, lớp vỏ răn lại như từng gợn sóng nằm
    phơi ra trước mắt Mạnh, thì nỗi chờ đón háo hức lúc trước cũng tiêu tan mất. Giờ đây củ
    khoai như là nhân chứng cho một việc làm đáng hổ thẹn nào đó. Dù Mạnh có dối lòng
    rằng mình chẳng có lỗi gì sất nhưng cậu vẫn không dám chạm vào củ khoai... Hình như
    đã có người phải quay mặt đi vì không dám ước có được nó. Có thể ông nội cậu đã từng
    nhìn củ khoai nướng cho ông làm nên sự nghiệp bằng cái cách đau đớn như vậy.
    Mặc dù rong trâu về từ chiều nhưng mãi tối mịt Mạnh mới vào nhà. Giờ đây mới
    là lúc cậu sống trọn vẹn với cảm giác ngây ngất của người vừa được ban tặng một món
    quà vô giá. Cậu nhắm mắt lại mường tượng giây phút cậu bé kia mở gói giấy báo ra.
    Nửa củ khoai khi đó sẽ khiến cậu ta liên tưởng đến phép lạ, có thể lắm chứ! Và rồi cậu
    thấy lâng lâng đến mức chính mình tự hỏi liệu đây có phải là giấc mơ?
    (Theo Truyện ngắn Tạ Duy Anh)
    Câu 1. Câu chuyện xảy ra vào thời điểm nào trong năm?
    A. Cuối đông
    B. Chớm hè
    C. Cuối xuân
    D. Đầu thu
    Câu 2. Ai là người kể chuyện?
    A. Cậu bé Mạnh.
    B. Ông lão ăn mày.
    C. Người kể chuyện giấu mặt.
    D. Cậu bé ăn mày.
    Câu 3. Trong câu văn: Có thể ông nội cậu đã từng nhìn củ khoai nướng cho ông làm nên
    sự nghiệp bằng cái cách đau đớn như vậy., từ “có thể” là thành phần gì?
    A. Thành phần cảm thán
    B. Thành phần tình thái
    C. Thành phần gọi đáp
    D. Thành phần phụ chú.
    Câu 4. Chủ đề của truyện là gì?
    A. Lòng dũng cảm
    B. Tinh thần lạc quan
    C. Tinh thần đoàn kết
    D. Lòng yêu thương con người
    Câu 5. Vì sao cậu bé Mạnh lại có “cảm giác ngây ngất của người vừa được ban tặng một
    món quà vô giá”?
    A. Vì cậu đã chia sẻ một phần khoai nướng với cậu bé ăn mày.
    B. Vì nhận được lời cảm ơn của ông lão.
    C. Vì được thưởng thức món ăn ngon.

    D. Vì không bị lão ăn mày làm phiền.
    Câu 6. Biện pháp tu từ nào đã được sử dụng trong câu “Những giọt mật trào ra, gặp lửa
    tạo ra một thứ hương thơm chết người, nhất là khi trời lại lành lạnh thế này.”?
    A. So sánh
    B. Nhân hóa
    C. Nói qúa
    D. Nói giảm nói tránh
    Câu 7. Cốt truyện của truyện ngắn “Củ khoai nướng” thuộc loại nào sau đây?
    A. Cốt truyện đơn tuyến
    B. Cốt truyện đa tuyến
    C. Không có cốt truyện
    D. Không thể xác định.
    Câu 8. Cậu bé Mạnh có thái độ như thế nào đối với hai ông cháu lão ăn mày?
    Câu 9. Nếu em là nhân vật cậu bé Mạnh trong câu chuyện, em có cư xử với hai ông cháu
    lão ăn mày như nhân vật trong truyện đã làm hay không, vì sao?
    Câu 10. Từ câu chuyện của cậu bé Mạnh, em hãy viết đoạn văn (3– 5 câu) trình bày suy
    nghĩ về lòng yêu thương?
    II. Phần viết
    Em hãy viết một đoạn văn (khoảng 300 chữ) chia sẻ cảm xúc về bài thơ sau:
    Nhớ mùa thu Hà Nội
    Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ
    Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
    Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
    Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió
    Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ
    Cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua.
    Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
    Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
    Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người
    Lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai
    Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi
    Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.
    Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
    Nhớ đến một người...
    Để nhớ mọi người.
    (Trịnh Công Sơn, lời thơ của bài hát Nhớ mùa thu Hà Nội)
     
    Gửi ý kiến

    HỌC HÀNH

    HỌC TOÁN LỚP 1

    BIỂN VÀ EM